N đang rất buồn, mình hiểu được cảm giác ấy của nó...cảm giác hụt hẫng, cho dù nó là người chủ động trong tất cả mọi chuyện....Nhưng nó không dám thừa nhận tất cả mọi cảm xúc với mình, nó luôn cố tạo cho mình một vỏ bọc bình thản trước mọi chuyện nhưng chơi với nhau bao nhiêu năm rồi nên mình có thể biết được nỗi buồn vui trên khuôn mặt đó mà. Mình mà đã để ý đến cái gì là mình có thể nắm bắt được nó....Nó vẫn còn tình cảm với H, nhưng cả hai đang đều sống với cái tôi quá lớn để bây giờ, mình biết chắc là cả hai đều buồn và khổ đau....dù cho lúc trước, nó có phải một mình đi đây đi đó nhưng bên cạnh luôn có một bờ vai để tựa, lúc mệt mỏi sẽ luôn nhận được điện thoại hay tin nhắn hỏi thăm, luôn có cảm giác được chở che, quan tâm những lúc ốm đau....còn giờ đây........nó không còn gì để bấu víu vào nữa......tất cả đều xa vời....nên nó thấy tủi thân, giờ khóc cũng có ai dỗ dành đâu....càng nghĩ như vậy nó sẽ càng thấy buồn hơn.......đã vậy bây giờ lại đang thất nghiệp, không có công việc làm bầu bạn nữa, thời gian, sự trống vắng, cô đơn càng lớn, hàng ngày nếu không đi chợ thì sẽ giam mình trong căn phòng 1 mình, như vậy thì sao có thể ko nghĩ ngợi gì được ....
Mình cũng từng bị như vậy, và hình như đến bây giờ, nó thành 1 thói quen rồi sao ý, mình ko bị chai ỳ với xúc cảm nhưng thường tặc lưỡi cho qua mọi chuyện, đi ngủ, sáng mai là một ngày mới thôi mà...........đôi khi mình sợ thời gian vô cùng..........nó đi nhanh, vô tình quá chừng, nó hằn lên trên khuôn mặt mình là sự thờ ơ, là vết già nua, cằn cỗi, là sự khó tỉnh, cáu bẳn, là những nỗi buồn ngày càng chất chồng hơn....Tại sao mình lại không thể tìm được chút niềm vui nào nhỉ?????
Mình cứ nghĩ sự ồn ào , sôi động của Sài thành sẽ làm mình thay đổi nhưng đúng là: khi suy nghĩ của con người không thay đổi thì dù có sống ở đâu đi chăng nữa họ vẫn chỉ là họ thôi, sẽ tụt hậu, sẽ bi ai đến cả cuộc đời.....mình biết tất cả điều đó nhưng tại sao mình lại không thể làm gì được ...tại sao lại chây ỳ như vậy, tại sao lại chôn vùi sức trẻ vào thời gian............Bạn bè mình, nhất là L chắc biết vậy sẽ lại mắng mình cho coi............mình biết tụi nó thương mình, muốn mình tốt hơn nên mới vậy nhưng .....mình thấy bế tắc quá chừng........mọi cái xảy ra đối với mình là gì? nỗi khổ đau mà ông trời trừng phạt mình hay đó chỉ là những thử thách ông muốn đặt ra cho mình..........mình mong là ông trời hiểu thấu được nỗi lòng của mình.....và ngừng thử thách , mình đã quá mệt mỏi với tất cả, ...............mình đang buông xuôi tất cả và không muốn phấn đấu gì nữa........
Cầu mong trời phật hãy phù hộ độ trì cho con và bạn bè con vượt qua những khổ ải này.........để có được ngày mai hửng nắng...Con xin đa tạ rất nhiều nếu trời phật hiểu thấu lòng thành của chúng con.
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét