Mình có một người em gái, tuy không ruột già gì nhưng hai chị em rất quý nhau....e ấy có một số phận mà theo như em gọi thì rất không công bằng: Mọi người trong gia đình không ai yêu quý em, e không được xinh đẹp, lùn ( 1m40) nên em càng tự ti, mặc cảm về điều đó.........Mình hiểu cảm giác và nỗi niềm của em bởi cho dù mình cũng nhỉnh hơn e chút đỉnh về tất cả nhưng mình cũng luôn có cảm giác tự ti như em......Em luôn nói rằng mình là người hạnh phúc......uhm, về một khía cạnh như e nói thì chị là người HP thật: chị được sống trong sự bao bọc, yêu thương của người thân, chị không phải sống trong sự ganh tỵ với cả anh em ruột thịt, không so đo tính toán từng đồng cắc để mất hết tình nghĩa.........so với những gì e có thì chị thấy mình HP...........nhưng ẩn chứa trong tâm hồn, về một khía cạnh khác thì chị không được như e nghĩ đâu, chị không nói ra nhưng chắc e cũng hiểu phải không? Chị luôn khuyên em phải biết sống vì bản thân mình, phải biết tự lo cho mình, phải tự tin lên trong cuộc sống......phải kiên cường, dám đấu tranh vì sự thật..........bởi điều đó được đúc kết từ chính những gì khổ đau chị đã từng sống và trải qua chứ không phải là lời nói suông đâu e ạh, chị hiểu được mọi cảm xúc của e. chị dám khẳng định là vậy....nhưng thực sự chị khuyên e vậy mà không biết chị có làm được điều đó không, bởi đã có quá nhiều chuyện buồn xảy ra, cho dù chị không hề có lỗi, nhưng chị phải nhận hậu quả xấu.......con người ta , đúng thật là khó hiểu lắm e ạh.........lời nói họ một đằng nhưng suy nghĩ họ lại một nẻo, họ thường là không sống thật lòng như chị em mình ......mà chị thì khó có thể sống khác bản thân được.......chị thất vọng, ngỡ rằng tuyệt vọng bởi chị đã từng cố gắng hi vọng , nuôi niềm hi vọng vào mọi chuyện : cứ đinh ninh rằng: rồi mọi chuyện sẽ qua thôi mà, mình cứ chân thành , rồi sẽ có người hiểu mình, những người thoáng qua không hiểu mình thì không làm gì phải nghĩ ngợi, phải AQ lên rằng: Rất may là mình biết sớm về họ.........nhưng con người mà, phải không em, sau những gì thất bại, trái tim sẽ bị tổn thương.....đâu còn có thể mơ mộng hão huyền.........e có biết là khi e nói: em là người mộng du, e khổ đau nên e thường sống theo sự tưởng tượng, như vậy sẽ rất vui, và em thấy e thanh thản, và chị cũng đã sống với cuộc sống mà e nói là bệnh đó.........chị cũng thường tự an ủi tâm hồn bằng những gì chị tưởng tượng: hihi, những lúc đó thấy mình thật HP. Có người từng nói: vì không có HP nên con người ta thường hi vọng, chị nghĩ có lẽ đúng, vì điều đó chị và một người đã tranh cãi đó...........rốt cuộc, càng nói chị càng thấy câu nói đó dúng........
Nhiều lúc chị cũng thoáng giật mình: Hay mình cũng bị bệnh giống e rồi sao.......Khi đau khổ quá, con người ta không biết cách nào giải quyết thì ta thường tìm đến sự tưởng tượng, để quên đi tất cả hiện tại đang diễn ra..........
em ơi, chị thấy điều đó cũng hay hay, vì những lúc đó mình được sống trọn vẹn trong HP.........có vậy mình mới có thể có sức mạnh và niềm tin để tiếp tục đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống......
Hai chị e mình cũng giống nhau lắm đó e ạ.
Thôi thì, hãy cố gắng vì tất cả e nhé, còn niềm tin là còn tất cả mà em...........Hi vọng rằng : Ngày mai trời lại sáng e nhé!!!!!!!
Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét