Mình thấy mệt mỏi quá chừng....Lại bị mắng.........HC mà chậm chạp thế à, ko bao giờ bảo mua ngay cái gì cả.........ko mua được thì bảo cái H mua...........Những câu nói đó như vết dao cứa vào lòng mình, đau quặn, ko thể thốt lên lời nào được nữa.............Mình buồn quá chừng...........
Đau mà sao không thể khóc cho nhẹ nhòm tâm hồn.............đau mà sao không thể nói cùng ai cho vơi bớt.............bởi vì chẳng thể nói gì thêm được nữa, quá đủ để hiểu, để biết mình thế nào..........chẳng là gì cả, chẳng có vai trò, vị trí gì cả, chỉ là đứa nhặt rác, lượm lặt những thứ bừa bộn mà thôi...........Mình là vậy ư?.......với bằng cấp trong tay vậy mà không hơn gì người lao công thôi sao.........Những câu nói xa xôi đầy hàm ý sao mình lại không biết, thà rằng cứ nói thẳng vào mặt mình có lẽ lại hay hơn, đau 1 lần nhưng sẽ không phải suy nghĩ nhiều...........Cứ nói thẳng ra là mình không làm được việc đó, không có khả năng cũng như trình độ để làm việc đó đi, mình chấp nhận tất cả..........Mình cũng đi làm, bỏ công sức, bỏ trí tuệ để kiếm tiền chứ không đi xin ai cả, nên mình quý trọng sức lao động của mình cũng như lòng tự trọng của mình không cho phép ai động chạm tới........Nếu thấy rằng qua thời gian qua mình không làm đc việc thì có thể đi tới 1 quyết định nào đó..........mình không dựa vào quyền uy của anh em họ hàng,.......nên họ không phải nể nang gì cả và mình cũng không mong vào điều đó.
Chung quy một câu nói của con bạn rất đúng: Làm việc bình thường thôi vì sự cố gắng của mình cũng không ai ghi nhận cả............Mình càng cố gắng thì kết quả nhận được càng là sự vô thừa nhận.......
Mệt mỏi thực sự, hôm nay tự dưng muốn đi đâu đó quá, không muốn về nhà chút nào cả......nhưng biết đi đâu bây giờ, không có bạn bè, không có ai cả, lại còn sức khỏe của mình chứ, không ăn gì lại ốm thôi, vào đây để thay đổi tất cả cơ mà,
cố lên, mình thấy buồn quá..............lúc này đây, tự dưng thấy cô độc quá chừng..............!!!!!!!!thèm một bờ vai để tựa, để gục đầu mà khóc ngon lành, thèm có ai đó vỗ về, an ủi,,...tại sao mình lại viển vông đến vậy, tất cả đều sẽ chẳng bao giờ là sự thật cả, gần 30 tuổi rồi, cái tuổi mà người ta chín chắn và thành đạt thì mình vẫn là con số 0, và suy nghĩ vẫn mơ hồ.................
Mình phải làm sao đây khi bên cạnh mình chẳng có ai nâng đỡ, mà chỉ toàn là thờ ơ, vị kỷ, chỉ biết đến bản thân mình...........mình buồn thực sự, buồn hơn tất cả những gì mình đã trải qua........
Thứ Hai, 18 tháng 5, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét