Truyện ngắn: Alone
Nàng ba mươi tuổi và chưa có người yêu.
Mỗi tối, nàng thường nằm co người trên tấm nệm trải ở góc phòng nhìn mải miết lên lòng tay mình. Những đường đan nhau chằng chịt. Nàng khẽ lấy ngón tay di di theo và nhíu mày. Nàng thở những hơi chậm, tiếng thở như trút nàng xuống sâu hơn của nỗi buồn bã. Nàng xoay người, mắt vẫn không rời khỏi lòng tay mình. Nước mắt trườn qua sống mũi rơi xuống gối.
Nàng suy nghĩ hàng nghìn lần vẫn không thể tin nổi rằng cuộc đời mình lại được ấn định bằng những đường chỉ tay dằn xéo mà lời thầy bói lại cứ hiển hiện ở đây, bên tai nàng, đeo bám nàng như một thứ của nợ mà nàng trót mang từ kiếp trước. Nàng muốn cười một cái, dù chỉ một cái nhếch môi cũng được, để nàng, trong phút giây quên đi những rách mướp của số phận mình nhưng tự nó cứ tắt lịm đâu đó nơi cổ họng, để hờ một sự chát chúa nơi góc miệng. "Lận đận lắm con ạ", nàng không biết, tại sao nàng phải khốn khổ vì những lời lẽ bói toán? Tại sao số phận nàng, cuộc đời nàng lại được vạch ra bởi những đường chỉ tay chẳng có nghĩa lý gì cả ngoài việc rạch nát lòng tay nàng?
Những gân guốc suy nghĩ phút chốc muốn thiêu đốt nàng nhưng rõ ràng là nàng, cuộc đời nàng hiển hiện ở đây, rõ ràng như từng đường chỉ tay của nàng, 30 tuổi và không có tình yêu riêng cho mình. Nàng đan chặt hai bàn tay lại với nhau, mắt nhắm hờ mường tượng ra nỗi lận đận. Một biểu đồ hình sin lên và xuống đều đặn. Tất nhiên không phải nàng. Nỗi lận đận của nàng là một đường làng nhàng thẳng thớm. Chẳng có cuộc tình đến, chẳng có cuộc tình đi, vì thế nên cũng không tồn tại những trắc trở để gây ra những cuộc lên xuống. Nàng chưa bao giờ có người yêu.
Nàng nằm nghiêng, mắt nhìn mải miết vào những khoảng hoen ố rêu phủ, hình như mỗi ngày chúng lại đậm hơn một chút. Một nỗi nghi sợ man dại chạy dọc sống lưng nàng. Rêu sắp phủ đầy căn phòng này, phủ đầy cuộc đời này của nàng, giống như một lũ mọt đã từng ăn hết sàn gỗ của căn phòng áp mái, nơi lưu giữ ngồn ngộn những ký ức hờn tủi của những tháng ngày khi nàng mười lăm.
Lần về nhà gần nhất, nàng đã chui lên đó và ngồi suốt cả buổi chiều, ngửi mùi bụi khô mốc và nhìn mặt trời chiều vỡ trên sàn phòng đã sần sùi vì mối mọt. Nàng không nhận ra nó đã bị như vậy từ khi nào. Từ khi nàng đi, cũng có thể là ngay từ lúc nàng còn ở đây với những buồn tủi riêng mình. Nàng nhớ nàng đã buồn lắm. Lúc mà bạn bè của nàng mải mê với những xao động buổi đầu, với những lời hò hẹn bí mật trong hộc bàn, với những tưởng tượng đẹp đẽ thì nàng nằm dài cả ngày trên căn gác với những sách báo, tạp chí và những bài hát thời thượng của tuổi mình. Không có chàng trai nào quan tâm đến nàng và nàng thấy mình bị tổn thương ghê gớm. Nàng soi gương và tự an ủi mình bằng ý nghĩ tụi con trai đó chưa đủ lớn để nhận ra giá trị của nàng. Nàng ôm và dỗ dành nó như thể đó là nguồn cứu vớt duy nhất và tin rằng thời điểm của nàng chưa đến.
Rồi nàng lên một kế hoạch, mười lăm tuổi nàng có một kế hoạch dài cho cuộc đời mình. Nàng học và đọc nhiều sách, tất tần tật những sách mà nàng nhìn thấy. Nàng tin là những thứ đó sẽ đem hạnh phúc đến cho nàng. Hẳn nhiên, không một ai nghĩ rằng học thức là một tấm vé tồi. Và vì nàng không phải là người học đâu biết đó nên nó buộc nàng phải cố gắng miệt mài. Và sự nỗ lực ấy tình cờ trở thành một nỗi say mê. Tất nhiên, chỉ mình nàng biết. Ba mẹ nàng hoan hỉ lắm. Nàng nhớ rõ nỗi hoan hỉ đó hệt như nàng nhớ rõ từng vết dọc ngang trong lòng tay mình.
Nàng vào đại học khi chưa đến mười tám. Điểm số vừa đủ. Nàng không buồn, bởi dẫu sao nó cũng đã làm thay đổi cuộc đời nàng, theo những gì nàng nghĩ trong đầu. Nàng có quyền yêu, được yêu và chọn lựa.
Mười tám tuổi, nàng có một nhan sắc và có người con trai đầu tiên. Nàng nhớ và nàng bật cười chua chát. "Có" mà cũng là chẳng có gì cả, hình như nó còn không được gọi là sự khởi đầu. Nó cần một quá trình dài mới trở thành "có". Nàng đã không cho nó manh mún một quá trình. Nàng nghĩ điều đó là cần thiết và nàng có quyền. Mười tám tuổi, nàng lớn hơn nhiều so với cái tuổi mười lăm khi mà nàng đơn giản nghĩ rằng chỉ cần một người yêu mình, cần một người hò hẹn để không cảm thấy mình bị tổn thương. Tất nhiên, được yêu, được hò hẹn như thế nào mới là vấn đề. Nàng nhớ cái mím môi đầy cay đắng ở tuổi mười tám của Tuấn sau những lời nói của nàng. Cái mím môi vừa như hờn dỗi vừa như hận thù. Mãi những ngày sau, nàng vẫn không thể quên được. Có thể, mà không, chắc chắn là những câu chữ mà nàng đã thốt ra cho Tuấn là nỗi xúc phạm. Những từ, những chữ như một miếng thủy tinh bể, càng giữ càng đau mà thốt ra thì rách nát. Tình yêu và sự nghèo hèn, trong một thời điểm nào đó lại tỷ lệ thuận với nhau.
Những buổi tối cuối tuần, những đứa bạn của nàng xúng xính váy áo, phấn và son, những thứ được mua từ sự chắt góp tằn tiện các bữa cơm sáng tối. Hẹn hò sinh viên, quán trái cây đĩa chè cháo hỗn độn với những sợi đèn màu lấp lánh xanh đỏ cũ mòn và những bài hát gào thét tình yêu tan nát phát ra từ cái loa thùng to đùng. Nàng không buồn mà thấy tội, tội những thân phận tỉnh lẻ, kể cả nàng. Nàng sợ đến đó, nàng sợ bị lột trần thân phận mình.
Hai mươi hai tuổi, nàng ra trường và đi làm. Nàng đã hy vọng là sẽ có những đổi khác. Tình yêu và cuộc sống của nàng.
Tiền lương vừa đủ chi trả cho đời sống sinh hoạt riêng nàng, nếu không muốn nói là chi li. Những ngột ngạt làm tan chảy ước vọng của nàng. Nỗi lo bị mất việc, nỗi lo tăng tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ốm đau bệnh tật. Tất cả phủ ngộp cuộc sóng của nàng. Và tình yêu, nàng không muốn nó cùng một thân phận tỉnh lẻ như nàng. Nàng không thể cứ hồn nhiên mà yêu. Cũng không thể phán xét nàng trộn quá nhiều toan tính vào yêu. Nàng chỉ muốn có một cuộc sống. Người ta không thể cứ yêu nhau mãi mà không kết thúc nó bằng một đám cưới. Mà cưới rồi thì sao, họ sẽ như những con chim đi hoang ư? Ở trọ với chính cuộc đời mình ư?... Nghĩ đến đoạn này, bao giờ nàng cũng rùng mình và trốn biệt những tưởng tượng của đoạn tiếp sau. Nàng sợ, nàng rất sợ những vật chất của đời sống sẽ phủ đầy rêu lên cuộc đời đầy ước vọng của nàng, ẩm ướt và hôi hám. Tình yêu rồi cũng tan đi và chỉ còn nàng ở lại với đám rêu quanh mình. Nàng không muốn điều đó.
Hai mươi tám tuổi. Những người bạn của nàng lần lượt lấy chồng sau những tháng ngày yêu đương chật hẹp. Đám cưới với những lo toan lỗ lãi và nợ nần, những đong đếm thiệt hơn. Đem tình yêu đời mình ra kinh doanh thì khốn khổ. Biết vậy.
Những lần trở lại trong vài cuộc trò chuyện, bạn nàng đem theo cả những bươn bả của đời sống, những ấm ức xách mé, dè bỉu thường nhật của cuộc đời ở trọ, đến làm tình cũng phải lặng câm. Những cơn thở dài. Nàng không nói gì, cũng không biết phải nói gì. Nàng nghĩ cần thiết phải có một căn nhà, dủ nhỏ thôi, cũng phải là căn nhà riêng của mình.
Những sáng đi làm và những tối trở về. Đều đặn. Những người quen đã thôi không còn hỏi những câu đại loại như "Không đi chơi đâu hả?" hoặc là "Cứ nằm ở nhà hoài vậy à?" mà nàng thì cũng không thích thú gì những câu hỏi như vậy. Nàng ghét phải bịa ra những lý do rằng đường bụi hay trời đang mưa nhiều ướt át. Căn phòng mười hai mét vuông không cửa sổ quanh quẩn một mình nàng. Nàng xem tivi, lên mạng chat với một vài người bạn, tìm hiểu thông tin một vài người, tìm kiếm một vài cơ hội tình yêu như nàng vẫn thường làm bao nhiêu năm nay, nói chuyện điện thoại với ba mẹ, nghe những hối giục chồng con. Nàng buồn.
Bao giờ nghe đến đây nàng cũng buồn. Nàng đã muốn có một người yêu. Nàng đã muốn nhớ và thương một ai đó. Nàng đã muốn trong inbox chất đầy những tin nhắn tên của một người. Mẹ nàng đã lo lắng và sốt sắng chuyện cúng thầy. Những người mẹ thường hay tin vậy vì dẫu sao nàng đâu phải người không nhan sắc. Giọng nàng ngậm ngùi "mẹ làm gì cũng được", từng từ gần như bị vỡ ra, lại như những miếng thủy tinh, thốt ra thì còn hơn cả đau đớn.
Ba mươi tuổi và nàng thèm có một đám cưới, để mỗi sáng ngủ dậy nàng không muốn chết đi...
Buổi sáng, bao giờ cũng đem đến cho nàng những buồn tủi đơn độc. Phòng trọ mười hai mét vuông với những khoảng tường rêu phủ. Nàng sẽ nằm im, gần như bất động, chỉ có đôi mắt là dấu hiệu duy nhất nối nàng với sự sống, lặng im ôm lấy những phẳng phiu mền gối và nước mắt nàng tràn ra. Nàng sợ những phẳng phiu mền gối. Nàng muốn nó phải bừa bộn sau đêm, rồi nàng sẽ mỉm cười ngắm nhìn người đàn ông của mình còn vùi trong giấc ngủ. Nàng sẽ khẽ khàng đánh thức người đàn ông dậy với đôi chút bực tức như bao nhiêu người đàn bà khác khi chồng mình nhõng nhẽo như trẻ con. Sau đó nàng sẽ hối hả thu dọn và mường tượng lại những chuyện xảy ra trước đó. Nàng sẽ hơi đỏ mặt và nàng sẽ quay đi tránh cái nhìn trêu chọc tình tứ của chồng... Nước mắt tràn ra nhiều hơn, ướt một khoảng gối. Nàng một mình.
Người phụ nữ không có tình yêu riêng của mình thì đã đáng thương lắm rồi.
Nàng nghĩ đến người đàn ông thứ ba như một sự nương náu cuối cùng. Người đã đủ kiên trì theo đuổi nỗi câm lặng của nàng. Người đã đủ lòng nhẫn nhịn chịu đựng những toan tính của nàng. Người đã đủ lòng thương để làm yên những lo sợ của nàng. Và nàng dần tưởng tượng ra khuôn mặt anh. Hẳn là anh sẽ ngạc nhiên đến độ sửng sốt hồi lâu rồi sau đó thì những cơ mặt sẽ từ từ giãn ra trước ánh nhìn cương quyết của nàng. Anh sẽ im lặng rồi thì lại cất lên với một giọng đầy lo lắng. "Em có nghĩ là chúng ta sẽ phải sinh hoạt như thế nào? Tiền nhà trọ, điện nước, tiền đám cưới, đám ma, tiền để dành để sinh con rồi tiền học cho con. Rồi thì còn giúp đỡ cha mẹ ở quê. Anh chưa có đất có nhà, lương của anh không nhiều" vân vân và vân vân. Nàng sẽ im lặng. Nàng đã nghĩ đến những điều đó hàng nghìn lần và nàng biết nên nàng không cần thiết phải nói thêm điều gì nữa.
Sau đó, có thể anh sẽ hỏi nàng về lý do nàng muốn làm đám cưới với anh. Nàng không thể nói rằng vì nàng không muốn chết đi vào mỗi sáng mai tỉnh dậy. Với anh, đó sẽ là một nỗi đau đớn. Nàng sẽ nói rằng là vì nàng không muốn cuộc sống một mình, rằng nàng cần có anh trong cuộc đời mình, rằng là tất cả những gì mà một người phụ nữ cần có. Chắc thì anh sẽ không còn quẩn quanh với những lý do mà ở thời điểm này, nàng nghĩ là không còn cần thiết và để nói trôi tuột đi. Anh cũng từng rất muốn có một đám cưới với nàng. Và câu chuyện về những lý do sẽ được quên đi. Nàng cũng quên đi câu chuyện của mình.
Nàng hối hả nghĩ đến chuyện nàng tìm áo cưới, chọn lựa thiệp, tìm nhà hàng... rồi mẹ nàng sẽ sung sướng tạ ơn thầy vì con mình đã hết lận đận. Và sau đó, cuộc sống có tất bật, có rách mướp thế nào thì nàng vẫn được sống và ý nghĩ chết đi vào mỗi sáng mai không còn.
Nàng mở điện thoại, tìm số của anh. Đã lâu rồi hai người không còn liên lạc gì nữa. Nàng cũng không biết là liệu anh có còn giữ số để chờ cuộc gọi của nàng như anh từng nói. Tay nàng run run trên phím gọi.
Theo Đào Lê Thu TrangMình post lên blog để thấy rằng: Cuộc sống không tình yêu thì sẽ rất vô vị.............sống là phải yêu đến trọn cuộcđời cho dù khổ đau vẫn không ngừng yêu..........**************************************************************************************************************
Thứ Tư, 25 tháng 3, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét