Có lẽ rồi cũng phải thế thôi.............mình biết là vậy mà........đâu có thể kéo dài mãi một trò chơi ú tim như vậy, cũng 3 tháng hay hơn gì đó...........mình cũng không thể nhớ được...........Vì ban đầu mình không để ý gì.........chỉ nhớ là ban đầu mình rất hate và cảm thấy khó chịu khi nhận được tin nhắn của a .............vậy mà rồi dần dần sự có mặt của tin nhắn ấy lại khiến mình vui quá chừng..........
Mình vừa bật đèn,,,,,,để thử xem cảm giác của a ra sao.........vì mình đã nỡ delete nick của a rồi nên mình không thể nhắn cho a được......Mình hứa với bản thân là sẽ chỉ coi a như một người bạn tâm giao, người sẻ chia cùng mình những nỗi niềm thôi......và cũng không mong muốn gì hơn cả.............Mình sẽ luôn cầu chúc cho a sẽ kiếm tìm được hạnh phúc cho mình.............Thật sự là vậy mà.
mình sẽ chấp nhận điều đó như đã từng chấp nhận rất nhiều điều còn tồi tệ hơn thế.............
Mình là người can đảm lắm, cứng cỏi lắm mà.......................Không được khóc nữa nha.......vì lúc này khóc sẽ không có ai an ủi đâu..Một mình trên con đường đầy giông bão ấy.........sẽ phải cứng cáp lên nhé.........
Nhóc ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Hạnh phúc luôn ở phía trước con đường nhóc đi..............hãy dũng cảm lên nhé............Dù có sóng gió dập vùi thì vẫn phải hi vọng vào ngày mai: Ngày mai sẽ nở nụ cười tươi sau những giọt nước mắt .......................
Ta thương nhóc quá chừng.....................chẳng biết làm gì cả.............chỉ biết cầu nguyện cho nhóc có nghị lực để tận hưởng cái mà người đời gọi là HẠNH PHÚC!!!!!!!!!
Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét