Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009

Vu vơ

Entry for February 23, 2009
Người vô hình!
mình có thể chỉ biết đặt tên cho anh là vậy thôi, bởi vì đối với mình, anh là người vô hình. Tên của a mình cũng không biết, con người a ra sao mình cũng không hay....Mình và anh quen nhau khi mà mỗi người ở một phương trời, xa cách, chẳng bao giờ gặp được nhau cả.
Ngày nào a và mình cũng nói chuyện với nhau, những câu chuyện không đầu không cuối, không chủ đề nào cả...Toàn câu chuyện vu vơ mà sao cả hai cứ bỏ nhiều thời gian như vậy.
Mình cũng chẳng tin vào những gì anh nói với mình. Những câu chuyện của a, và mình cũng mong là a đừng tin vào những gì mình nói với a. Vì đó không phải là sự thật.....
Mình không phải là người thích đùa, cũng chẳng bao giờ thích nói dối.
Hôm nay a ấy đã làm mình bị tổn thương thực sự. mình đã phải khóc vì những lời nói của anh. Lòng tự trọng của mình không cho phép ai nói vậy....Mình thấy những gì giữa mình và a thời gian qua chỉ đủ khẳng định như suy nghĩ của a sao...Buồn thật.....
Nhưng rồi, a đã biết là sai và xin lỗi mình, mình cũng không biết lời xin lỗi ấy có xuất phát từ tấm lòng chân thành của a không nhưng mình cũng đã chấp nhận. vì dẫu sao... mình cũng đã khẳng định được bản thân mình...tuy yếu đuối nhưng sẽ không để ai coi thường, hạ thấp nhân cách của mình.
Mình cũng không biết, tự bao giờ mình có được bản lĩnh vậy...nhưng mình cảm thấy 4 năm đi làm, mình đã trưởng thành lên rất nhiều. Từ tính cách trầm lắng, ít nói, ít cười mình đã dám tự tin khẳng định bản thân. Đúng là trường đời là môi trường giúp con người ta lớn lên rất nhiều.
Thôi, bây giờ thì tạm biệt blog nhé. hẹn ngày mai gặp lại. Tớ phải đi làm thôi.......

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét