Entry for February 25, 2009- Hà Nội thân yêu!
Hôm qua, mình đã vào vai một cô gái Sài Thành....không hiểu người bạn đó có nghi ngờ gì không nhỉ? Song- mình không hề mang phong cách cũng như lối sống của Sài thành mà mình chuyện với bạn bằng chính tâm hồn và cảm xúc thực sự của mình đấy!
Người ấy nói rằng mình là một người lãng mạn, có một tâm hồn đẹp.....Có lẽ chỉ có bạn là người phát hiện ra mình như vậy thôi...Mình rất xúc động khi trong cuộc sống này, giữa những xô bồ, ồn ã, mình cũng tìm thấy một người biết lắng nghe tiếng nói của tâm hồn mình. Cảm ơn số phận đã cho mình được nói chuyện cùng bạn, cho dù chỉ là một khoảnh khắc, nhưng lại là một dấu ấn lung linh trong cuộc đời mình.
Cảm ơn bạn, một người con trai Hà Thành, điển trai, có tâm hồn nghệ sĩ, cũng lãng mạn yêu và trân trọng cái đẹp....giống mình....
Tuy rằng mình đã tự thấy xấu hổ với bản thân ...là đã tell alie bạn, nhưng thực sự trong thâm tâm mình không hề muốn vậy, luôn muốn sống bằng chính con người mình: - Một người Bắc - giống như bạn -
Mình đã nói dối là chưa bao giờ được đến Hà Nội - chưa bao giờ được ngắm hoa sữa nở vào mùa thu, chưa bao giờ được tận hưởng không khí trong lành bên hồ Tây lộng gió.....Mình chỉ muốn biết tình yêu của bạn với Hà Nội sâu lắng đến thế nào thôi, chứ không hề có ý gì đem câu chuyện làm quà đâu...
Không biết khi nào liên lạc lại được với bạn, biết sự thật này chắc bạn sẽ không thèm nói chuyện với mình nữa.
Mình sẽ rất là buồn.....Vì bạn có biết là bạn là người đầu tiên biết nghe tiếng nói của tâm hồn mình đó....Mình rất trân trọng nó...
Mình đã sống với Hà Nội 4 năm, nhưng quả thực như nhà thơ Chế Lan Viên từng viết"
" Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn"
Mình chưa kịp có cơ hội để được sống trong lòng cùng Hà Nội, vì ngày đó có rất nhiều thứ khiến mình không quan tâm đến nó. Mình có lỗi với chính mình rất nhiều..
Mong rằng - Người bạn Hà Thành ơi, hãy hiểu và hãy tiếp tục lắng nghe tâm hồn mình kể chuyện nhé!- Những câu chuyện không có cốt chuyện đâu nhưng là cảm xúc của mình đó
Thân!
Hôm qua, mình đã vào vai một cô gái Sài Thành....không hiểu người bạn đó có nghi ngờ gì không nhỉ? Song- mình không hề mang phong cách cũng như lối sống của Sài thành mà mình chuyện với bạn bằng chính tâm hồn và cảm xúc thực sự của mình đấy!
Người ấy nói rằng mình là một người lãng mạn, có một tâm hồn đẹp.....Có lẽ chỉ có bạn là người phát hiện ra mình như vậy thôi...Mình rất xúc động khi trong cuộc sống này, giữa những xô bồ, ồn ã, mình cũng tìm thấy một người biết lắng nghe tiếng nói của tâm hồn mình. Cảm ơn số phận đã cho mình được nói chuyện cùng bạn, cho dù chỉ là một khoảnh khắc, nhưng lại là một dấu ấn lung linh trong cuộc đời mình.
Cảm ơn bạn, một người con trai Hà Thành, điển trai, có tâm hồn nghệ sĩ, cũng lãng mạn yêu và trân trọng cái đẹp....giống mình....
Tuy rằng mình đã tự thấy xấu hổ với bản thân ...là đã tell alie bạn, nhưng thực sự trong thâm tâm mình không hề muốn vậy, luôn muốn sống bằng chính con người mình: - Một người Bắc - giống như bạn -
Mình đã nói dối là chưa bao giờ được đến Hà Nội - chưa bao giờ được ngắm hoa sữa nở vào mùa thu, chưa bao giờ được tận hưởng không khí trong lành bên hồ Tây lộng gió.....Mình chỉ muốn biết tình yêu của bạn với Hà Nội sâu lắng đến thế nào thôi, chứ không hề có ý gì đem câu chuyện làm quà đâu...
Không biết khi nào liên lạc lại được với bạn, biết sự thật này chắc bạn sẽ không thèm nói chuyện với mình nữa.
Mình sẽ rất là buồn.....Vì bạn có biết là bạn là người đầu tiên biết nghe tiếng nói của tâm hồn mình đó....Mình rất trân trọng nó...
Mình đã sống với Hà Nội 4 năm, nhưng quả thực như nhà thơ Chế Lan Viên từng viết"
" Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn"
Mình chưa kịp có cơ hội để được sống trong lòng cùng Hà Nội, vì ngày đó có rất nhiều thứ khiến mình không quan tâm đến nó. Mình có lỗi với chính mình rất nhiều..
Mong rằng - Người bạn Hà Thành ơi, hãy hiểu và hãy tiếp tục lắng nghe tâm hồn mình kể chuyện nhé!- Những câu chuyện không có cốt chuyện đâu nhưng là cảm xúc của mình đó
Thân!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét