Entry for March 18, 2009- Vu vơ- Viết cho một người...........
Ngày nào a cũng offline cho mình...nhưng chẳng hỏi han câu gì cả...chỉ là báo rằng a có nhớ đến mình trong rất nhiều mối quan hệ của a...Cũng không sao...bởi như vậy cũng có nghĩa là mình cũng có một phần trong cuộc sống của a....Mình thầm cảm ơn sự quan tâm của anh mà không thể làm gì hơn là sự im lặng....Bởi mình biết là gặp nhau trên internet chẳng có gì là thật cả....anh và mình..đều đang sống trong thế giới ảo....Mình cũng buồn lắm khi mỗi lần phải nói ra như vậy với a...Mình cũng cần lắm chứ sự quan tâm thật lòng trong đời sống thường ngày... Nhưng lý trí mình bảo rằng không thể....Tại sao đến bây giờ mình cũng không thể dám sống với chính con người mình được....Mình vẫn thường nói với mọi người, khuyên mọi người là phải tự tin vào bản thân mình....dù xấu cũng là mình cơ mà....vậy sao bây giờ mình lại hèn nhát đến thế....
Có lẽ bởi mình không muốn ai thất vọng về những gì họ đã kỳ vọng vào mình.......Tại sao khi nói chuyện với mình họ lại luôn khen mình và hình dung mình rất hoàn mĩ..trong khi đó mình chỉ là con vịt xấu xí mà thôi...Đã không chỉ có 1 mà tất cả những ai biết hình dáng, khuôn mặt mình thì đều không muốn tiếp tục mối quan hệ nữa....Như vậy thì làm sao mà mình lại không mất niềm tin vào bản thân được chứ..Con trai, người nào cũng nói, không quan tâm nhiều đến nhan sắc, nhưng thật ra trong lòng họ, nhan sắc chiếm vị trí quan trọng đến nhường nào...
Mình thật kém may mắn khi không được thừa hưởng một dáng dấp và làn da như của mẹ...Bao nhiêu cái xấu của họ hàng đều dồn cả vào mình....Chính vì vậy mà mình không thể cho ai biết mặt nếu như mình xác định muốn giữ liên lạc..
Mình ....thật lòng không thể tôn trọng những người đó...và trong thâm tâm không bao giờ tiếc nuối...họ đã vào dĩ vãng không chút đắn đo...và mình cũng mong rằng người con gái mà họ lựa chọn chắc cũng chẳng khá hơn mình là mấy đâu...( ích kỷ quá chăng: nhưng mình thích câu: Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa mà.........hiiiiiiiiiii)
Còn anh...một người đã quá từng trải: từng trải trong tất cả mọi chuyện: công việc, hôn nhân, gia đình...cho nên mình nghĩ a luôn cần một người con gái hoàn mĩ, không phải là mình........Anh đã từng nói với mình: có rất nhiều người con gái xinh đẹp tình nguyện đến với a mà a chưa thể đón nhận chính thức mà chỉ có thể love mà không married...Anh hứa với mình là sẽ không có suy nghĩ lệch lạc về đàn bà nữa.....Mình rất vui vì đây là lần đầu tiên có người đàn ông biết tôn trọng và lắng nghe mình nói........thầm thanks anh rất nhiều.
Anh đã mang lại cảm giác cho mình mà đã từ lâu lắm rồi mình không thể có được...cho dù nó sẽ mãi như cơn gió mơ hồ thôi...nhưng mình cũng thấy ấp áp lạ thường...
Có lẽ chính cảm giác ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn mình những tháng ngày buồn bã......tưởng như không còn sức sống....Nhưng anh có biết không...chính những tình cảm a gieo rắc hàng ngày vào tâm hồn mình đã là nhựa sống giúp mình yêu đời và vui vẻ sống.....
ước gì e có thể nói lên cảm xúc này cho a nghe ..........a có lại tự đắc với bản thân mình là: Lại hạ gục được một người đàn bà( như cách a vẫn gọi chung cho con gái) hay không.......? nếu a như vậy thì lại một lần nữa trái tim mình rỉ máu và thất vọng về con trai......và thất vọng về cả bản thân mình nữa....ước gì những tình cảm anh dành cho e là thật lòng ngay cả khi a biết e là con vịt xấu xí. Em vẫn biết là a luôn nói thật nhưng e sợ khi biết sự thật về e a sẽ lại bỏ rơi và cho e vào quên lãng như mọi người đã từng đối xử với e..
Mong rằng a hãy sống trong cảm giác của e một chút, a sẽ hiểu tất cả những gì e làm....Mọi thứ e làm chỉ mong giữ lại cho riêng mình một chút ấm áp trong cuộc sống đơn lẻ này...Mong được đón nhận những tia nắng ngọt ngào từ nơi a.....Chỉ vậy thôi a ạ....Vậy nên, a đừng nghĩ ngợi gì khi e nói dối a nhé....Em nói vậy để giữa chúng ta luôn có một vạch ngăn an toàn....anh, với cuộc sống riêng của a, và e vẫn được sống trong vỏ bọc của con ốc mà vẫn tự mỉm cười hạnh phúc : Rằng mình cũng có một phần trong cuộc sống của a.
Anh thế nào, có yêu ai và kết hôn với ai, e sẽ chẳng dám nghĩ ngợi gì nhiều e chỉ mong ngày nào e cũng nhận được offline của a: Dù chỉ là dấu " ?" hay đơn thuần là câu " hi" thôi, e cũng thấy mình ấm áp và vui vẻ với một ngày làm việc....Thanks a vì tất cả a đã làm cho e...E sẽ luôn trân trọng những giây phút như này......Mong rằng nó không bị tan biến, mong rằng a sẽ giữ lời hứa : "Anh sẽ mãi là người bạn chat của e cho dù mãi mãi chúng ta không gặp được nhau", mong rằng a nói thật lòng................
Ngày nào a cũng offline cho mình...nhưng chẳng hỏi han câu gì cả...chỉ là báo rằng a có nhớ đến mình trong rất nhiều mối quan hệ của a...Cũng không sao...bởi như vậy cũng có nghĩa là mình cũng có một phần trong cuộc sống của a....Mình thầm cảm ơn sự quan tâm của anh mà không thể làm gì hơn là sự im lặng....Bởi mình biết là gặp nhau trên internet chẳng có gì là thật cả....anh và mình..đều đang sống trong thế giới ảo....Mình cũng buồn lắm khi mỗi lần phải nói ra như vậy với a...Mình cũng cần lắm chứ sự quan tâm thật lòng trong đời sống thường ngày... Nhưng lý trí mình bảo rằng không thể....Tại sao đến bây giờ mình cũng không thể dám sống với chính con người mình được....Mình vẫn thường nói với mọi người, khuyên mọi người là phải tự tin vào bản thân mình....dù xấu cũng là mình cơ mà....vậy sao bây giờ mình lại hèn nhát đến thế....
Có lẽ bởi mình không muốn ai thất vọng về những gì họ đã kỳ vọng vào mình.......Tại sao khi nói chuyện với mình họ lại luôn khen mình và hình dung mình rất hoàn mĩ..trong khi đó mình chỉ là con vịt xấu xí mà thôi...Đã không chỉ có 1 mà tất cả những ai biết hình dáng, khuôn mặt mình thì đều không muốn tiếp tục mối quan hệ nữa....Như vậy thì làm sao mà mình lại không mất niềm tin vào bản thân được chứ..Con trai, người nào cũng nói, không quan tâm nhiều đến nhan sắc, nhưng thật ra trong lòng họ, nhan sắc chiếm vị trí quan trọng đến nhường nào...
Mình thật kém may mắn khi không được thừa hưởng một dáng dấp và làn da như của mẹ...Bao nhiêu cái xấu của họ hàng đều dồn cả vào mình....Chính vì vậy mà mình không thể cho ai biết mặt nếu như mình xác định muốn giữ liên lạc..
Mình ....thật lòng không thể tôn trọng những người đó...và trong thâm tâm không bao giờ tiếc nuối...họ đã vào dĩ vãng không chút đắn đo...và mình cũng mong rằng người con gái mà họ lựa chọn chắc cũng chẳng khá hơn mình là mấy đâu...( ích kỷ quá chăng: nhưng mình thích câu: Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa mà.........hiiiiiiiiiii)
Còn anh...một người đã quá từng trải: từng trải trong tất cả mọi chuyện: công việc, hôn nhân, gia đình...cho nên mình nghĩ a luôn cần một người con gái hoàn mĩ, không phải là mình........Anh đã từng nói với mình: có rất nhiều người con gái xinh đẹp tình nguyện đến với a mà a chưa thể đón nhận chính thức mà chỉ có thể love mà không married...Anh hứa với mình là sẽ không có suy nghĩ lệch lạc về đàn bà nữa.....Mình rất vui vì đây là lần đầu tiên có người đàn ông biết tôn trọng và lắng nghe mình nói........thầm thanks anh rất nhiều.
Anh đã mang lại cảm giác cho mình mà đã từ lâu lắm rồi mình không thể có được...cho dù nó sẽ mãi như cơn gió mơ hồ thôi...nhưng mình cũng thấy ấp áp lạ thường...
Có lẽ chính cảm giác ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn mình những tháng ngày buồn bã......tưởng như không còn sức sống....Nhưng anh có biết không...chính những tình cảm a gieo rắc hàng ngày vào tâm hồn mình đã là nhựa sống giúp mình yêu đời và vui vẻ sống.....
ước gì e có thể nói lên cảm xúc này cho a nghe ..........a có lại tự đắc với bản thân mình là: Lại hạ gục được một người đàn bà( như cách a vẫn gọi chung cho con gái) hay không.......? nếu a như vậy thì lại một lần nữa trái tim mình rỉ máu và thất vọng về con trai......và thất vọng về cả bản thân mình nữa....ước gì những tình cảm anh dành cho e là thật lòng ngay cả khi a biết e là con vịt xấu xí. Em vẫn biết là a luôn nói thật nhưng e sợ khi biết sự thật về e a sẽ lại bỏ rơi và cho e vào quên lãng như mọi người đã từng đối xử với e..
Mong rằng a hãy sống trong cảm giác của e một chút, a sẽ hiểu tất cả những gì e làm....Mọi thứ e làm chỉ mong giữ lại cho riêng mình một chút ấm áp trong cuộc sống đơn lẻ này...Mong được đón nhận những tia nắng ngọt ngào từ nơi a.....Chỉ vậy thôi a ạ....Vậy nên, a đừng nghĩ ngợi gì khi e nói dối a nhé....Em nói vậy để giữa chúng ta luôn có một vạch ngăn an toàn....anh, với cuộc sống riêng của a, và e vẫn được sống trong vỏ bọc của con ốc mà vẫn tự mỉm cười hạnh phúc : Rằng mình cũng có một phần trong cuộc sống của a.
Anh thế nào, có yêu ai và kết hôn với ai, e sẽ chẳng dám nghĩ ngợi gì nhiều e chỉ mong ngày nào e cũng nhận được offline của a: Dù chỉ là dấu " ?" hay đơn thuần là câu " hi" thôi, e cũng thấy mình ấm áp và vui vẻ với một ngày làm việc....Thanks a vì tất cả a đã làm cho e...E sẽ luôn trân trọng những giây phút như này......Mong rằng nó không bị tan biến, mong rằng a sẽ giữ lời hứa : "Anh sẽ mãi là người bạn chat của e cho dù mãi mãi chúng ta không gặp được nhau", mong rằng a nói thật lòng................

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét