Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009

Gió thoảng

Tự dưng thấy buồn quá...........U online mà không nt cho mình..............Mọi như như sụp đổ trong mình.........Vậy là mọi thứ mình hi vọng, mình tưởng tượng đều không là gì cả......
Trong a, mình mãi chỉ là một trò đùa.............
Ngày hôm nay, có lẽ là một ngày xui xẻo của mình.............Buổi sáng.............là chuyện công việc.........giữa buổi là một nỗi thất vọng về một người bạn mới quen........không ngờ đó lại là một gã GAY...........Mình thấy rủn hết cả chân tay.........sợ quá chừng....đến bây giờ nghĩ lại .......vẫn thấy ghê hết người.........may mà chưa nói chuyện nhiều.........Một phen hú hồn chưa bao giờ gặp phải........
Chiều.....mình không mở nick ngay vì còn bận lang thang với nick khác.......không ngờ a đã online từ bao giờ........nhưng không như thói quen hàng ngày.............
mình đang ghen ................Buồn cười thật.................Mình đã xác định tư tưởng rồi mà.............sẽ không là gì của a và trong a cả.......mình mãi chỉ là nơi lấp chỗ trống trong lúc a buồn thôi mà..........và mình cũng cam tâm làm một người bạn sẻ chia cùng a mà.........sao bây giờ mình lại có cảm giác ấy.............
Có lẽ không phải là ghen.............chỉ là vì nó thành thói quen bây giờ thay đổi thì thấy hụt hẫng thôi mà...............chắc là sẽ không sao đâu................
Ừ hi vọng là cảm giác này sẽ qua nhanh: hãy cứ nghĩ rằng a như mọi hôm thôi: có online nhưng ẩn nick, hôm nay khác là a bật đèn.........vậy thôi mà..........có gì đâu mà cứ phải nghĩ ngợi linh tinh.
Nhưng hôm nay mình đang có chuyện muốn kể cho a nghe lắm, nhưng lòng tự ái của mình không cho phép mình chủ động chat với a cho dù là mình rất muốn............muốn được sống trong niềm vui do anh tạo ra............
cảm ơn anh rất nhiều vì tất cả.......cho dù với anh hay với mọi người nó là một chuyện rất đỗi bình thường...............nhưng đối với mình nó rất quan trọng..............a đã cho mình cảm giác hồi hộp, chờ đợi, hi vọng...........mà từ lâu rồi tưởng chừng đã mất hết trong mình..............
Anh sẽ không bao giờ biết được cảm giác này..........vì nó quá đỗi giản đơn................Nhưng a đâu biết nó đã khiến mình thay đổi rất nhiều: Mình đã cảm thấy hạnh phúc...............
Đúng là nó: Hạnh phúc thật mong manh..........mình mới chỉ kịp nhìn, chưa kịp tận hưởng , đã vội mất rồi...........
Buồn quá...........Anh đang làm gì vậy? sao không nhắn tin cho e..............
Em đã nhớ a rồi đó...........a có biết không..............xúc cảm của e tràn ngập trên blog này............
a sẽ mãi không bao giờ thấu hiểu được trái tim thổn thức thế nào đâu...............a mãi là ngọn gió thoảng qua đời em không chút vấn vương..............Buồn quá..........từ ngày quen anh............hôm nay e mới thấm thía nỗi nhớ a đến thế nào..............
Em sẽ vẫn mãi là cái bóng theo cuộc đời của anh mà thôi...............
Bởi vì e chẳng là gì cả, cũng chẳng có gì trong sự mong mỏi của anh............e quá bình thường,...........a thì quá cao xa...........chúng ta sẽ mãi đi trên 2 con đường và chẳng có ngã rẽ nào đưa chúng ta đến một điểm cả..............
Em không dám mong ước gì ở anh, cũng chẳng cần sự quan tâm, chăm sóc của a, e chỉ cần hàng ngày,,,,,,,,anh dành chút thời gian bé nhỏ trò chuyện cùng e..........e cũng đã cảm ơn anh rất nhiều rồi..............
Chỉ mong anh vậy thôi............
Người ta sẽ cho em là dại khờ...........e cũng không dám trách.............chỉ biết rằng trái tim e luôn đập nhịp đập vì anh và nỗi nhớ a bao trùm hết tâm hồn e.............trong khi đó e chẳng thể làm được gì hơn ngoài sự chịu đựng..................
Buồn quá....................

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét